BÀI VĂN ƯỚC MƠ LÀM GIÁO VIÊN

     

Kể về mong mơ làm thầy giáo của em dưới đây nhằm giúp những em học sinh lớp 4 tham khảo, tích lũy thêm vốn từ bỏ để có nhiều ý tưởng mới xong bài văn kể mong mơ của mình. Chúc những em có được những bài bác văn thật giỏi nhé!


Bạn sẽ xem: đề cập về cầu mơ làm thầy giáo của em (hay nhất)

Đề bài: đề cập về ước mơ làm thầy giáo của em bằng một bài xích văn ngắn.

Bạn đang xem: Bài văn ước mơ làm giáo viên

Gợi ý làm cho bài:


Lớn lên em sẽ có tác dụng gì? lúc này thì chính phiên bản thân em cũng không thể vấn đáp được, nhưng trong tim em khôn cùng thích hình ảnh cô giáo con trẻ đứng lớp, trước những bé mắt ngây thơ của những em học tập sinh bé xíu bỏng.

Ai đã mang đến em ước mơ ấy nhỉ? hằng ngày trên đường mang đến trường em đã từng gặp gỡ những em bé bỏng rất dễ thương nên từ kia em hết sức thích làm cô nuôi dạy trẻ. Buổi tối tối em lại hình dung cảnh em làm cô giáo và rồi cầu mơ này đã đưa em vào một trong những giấc mơ. Em chỉ ra trước cổng ngôi trường Măng Non với loại áo lâu năm hồng tha thướt. Đi vào sảnh trường em thấy các bé nhỏ đang đùa đùa. Lớp vị em dạy dỗ các nhỏ xíu đang quét lớp, thấy em vào cấp khoanh tay lại:

– chào cô bắt đầu đến ạ!

– Chúng nhỏ chào cô ạ!

– các con ngoan quá! Cô chào các con nhé! – Em đáp lại.

– lúc tiếng kẻng báo giờ đồng hồ vào học, các bé sắp hàng ngay ngắn rồi nhàn nhã vào lớp và ngồi đúng vị trí vẫn quy định.

Đầu giờ học tập em sẽ cho các tổ trưởng đánh giá bàn tay của các bạn trong tổ, rồi em vẫn dạy mang lại các bé bỏng hát, những bài bác hát ngây thơ, hồn nhiên, dễ dàng mến. Giọng hát vào trẻo, lại trộn vào đó giọng ngọng nghịu vui vui. Sau khi các bạn học sinh hát bầy đàn xong, em nói: “Các nhỏ nào tự nguyện là ca sĩ nhỏ nào?”. Vừa nói xong, em thấy có không ít bàn tay bé nhỏ xíu giơ lên “Thưa cô bé!”. “Các nhỏ nhắn nhớ cô dặn gì không nào? không được nói ồn ào như vậy nghen”.

A! Cô mời tổ trưởng vứt “Bướm vàng” nào?

– Xòe bàn tay trông thiệt xinh…

Bé tổ trưởng vừa nghiêng đầu vừa xòe tay hát véo von trông thật là xinh.

– các bạn hát xuất xắc quá những con! những con hãy vỗ tay khen các bạn đi nào!

Hàng ngày em sẽ nỗ lực dạy những bé: ngoan, biết lễ phép với người lớn tuổi, biết yêu thích bạn bè. Các bé xíu phải duy trì vệ sinh, không được gia công nũng mẹ. Khi ba đọc báo thì bắt buộc rót nước mời tía đó mới là người con ngoan. Em hỏi: “Bé nào chịu như vậy?”.

Tất cả đầy đủ cánh tay phần lớn giơ lên, có nghĩa là các bé nhỏ đã đồng ý. Cuối tuần nhỏ nhắn nào ngoan sẽ được cắm cờ…

Tiếng chuông reo vang báo cáo hết giờ, em mang đến các nhỏ xíu ra chơi, bé xíu nào cũng nói: “Mình sẽ làm cho y như lời cô dặn để mình được cờ”.

Bỗng em lag mình thức mới lớn trời đang sáng, em liền thoát khỏi giường nhằm sửa soạn đi học. Thốt nhiên nhớ lại niềm mơ ước vừa qua, em thấy ngồ ngộ, mắc cỡ tuy nhiên lòng em cảm xúc vui vui. Ước gì niềm mơ ước ấy sẽ biến hiện thực.


Chắc hẳn lúc còn nhỏ dại mỗi người đều sở hữu cho mình đông đảo ước mơ. Hồ hết ước mơ dù phệ hay nhỏ thì nó cũng giúp cho họ có mục đích sống giỏi đẹp hơn, biết nỗ lực hơn hàng ngày để hoàn toàn có thể đạt được ước mơ của mình. Em cũng có một ước mơ và ước mơ của em đó chính là được trở thành chưng sĩ.

Em không nhớ cầu mơ của em được nhen team từ lúc nào. Chỉ hãy nhờ rằng lúc còn rất nhỏ dại khi bà bầu hỏi em béo lên muốn làm nghề gì, em đã vấn đáp mẹ rằng em hy vọng làm bác sĩ. Dịp ấy, em vẫn còn đó ngọng líu ngọng lô. Mặc dù mẹ có tác dụng giáo viên, bố là công nhân, trong gia đình em cũng không ai làm bác bỏ sĩ cả tuy nhiên em vẫn luôn nuôi cầu mơ ấy cho tới bây chừ vẫn chưa một lần nuốm đổi.

Nghề chưng sĩ theo như em biết là làm ở trong bệnh viện và khi đi làm thì mọi người thường mặc một loại áo màu trắng gọi là áo bờ – lu. Trong những lý vì em phù hợp nghề chưng sĩ sẽ là vì công việc này hết sức cao cả. Nếu như như cô giáo là nghề trồng người thì chưng sĩ đó là nghề cứu người. Nên học không ít và học thường xuyên mới có thể trở thành một vị bác bỏ sĩ thực thụ, tài giỏi. Trong những tập phim em từng xem, nghề chưng sĩ vất vả lắm. Có những lúc đang đêm ngủ, chỉ cần một cú điện thoại là bắt buộc dậy tới khám đa khoa ngay. Bao gồm ca cấp cứu nặng, có khi bác bỏ sĩ phải trong phòng cấp cứu nhiều giờ đồng hồ đeo tay liền. Câu hỏi cấp cứu đâu phải đơn giản. Đó là quá trình giành lag lại sự sống và làm việc cho bệnh nhân. Ví như như trường thích hợp của người bệnh không thể cứu chữa được nữa thì chắc rằng bác sĩ cũng sẽ đau buồn như người nhà người bị bệnh vậy. Nghĩ cho đó, em lại thấy bản thân bản thân phải nỗ lực nhiều để đổi thay vị bác bỏ sĩ xuất sắc và có thể chữa được mang lại nhiều bệnh nhân nhất gồm thể.

Xem thêm: Hoàn Cảnh Sáng Tác Sang Thu Sáng Tác Năm Nào, Hoàn Cảnh Sáng Tác Của Bài Thơ Sang Thu

Một phần em mong trở thành chưng sĩ là chính vì bố em thường xuyên bị nhức lưng. Mặc dù còn trẻ con nhưng do tính chất công việc phải ngồi nhiều phải vùng thắt sườn lưng của ba bị đau. Có những thời gian đang ngồi mà vực dậy bố cũng kêu đau. Ngày nghỉ, tía thường nằm một chỗ, không hẳn vì tía lười mà cũng chính vì lưng của bố bị đau đề xuất rất trở ngại trong vấn đề đi lại. Em ước ao trở thành bác sĩ nhằm chữa mang lại bố. Tía em tiếc tiền lắm, chẳng chịu đựng đi dịch viện. Ví như trở thành bác bỏ sĩ em hoàn toàn có thể tự mình chăm sóc cho bố mẹ mỗi ngày.

Cứ nghĩ về đến ước mơ của mình là em lại trường đoản cú nhủ phải cố gắng nhiều rộng nữa, học xuất sắc hơn nữa. Một mực một ngày ko xa em đã trở thành bác sĩ cứu giúp chữa được nhiều bệnh nhân.


Ai cũng có ước mơ và mọi người lại bao gồm những mơ ước khác nhau, có người ước mơ về cuộc sống thường ngày sau này, cầu mơ về công việc và nghề nghiệp về việc sở hữu một chiếc gì đó. Còn so với em từ thời điểm ngày còn nhỏ bé em luôn luôn ước mơ đổi mới một bác sĩ.

Ước mơ đâu chỉ tự nhiên nhưng có, nó tất cả khi xuất phát điểm từ một điều nào đấy trong thực tiễn cuộc sống. Nếu ai kia sống trong yếu tố hoàn cảnh túng thiếu, bọn họ sẽ mong mơ có cuộc sống thường ngày khá giả, có không ít tiền. Ai đó tất cả niềm yêu thương thích so với một thần tượng danh tiếng nào đó chắc rằng họ mong mơ được gặp gỡ người đó một lần trong đời… Đối cùng với em thì mong mơ làm bác bỏ sĩ cũng vậy, cũng khởi đầu từ thực tế cuộc sống mà em trải qua.

Em có mặt và béo lên tại một vùng núi cao phía Bắc còn nghèo đói và lạc hậu. Chính vì ở vùng sâu vùng xa, trình độ chuyên môn văn hóa, dân trí còn thấp cần những gọi biết về y học chưa được nhiều. Cả một vùng to lớn với mấy trăm hộ mái ấm gia đình nhưng duy chỉ có một cái trạm y tế lụp xụp và chưng sĩ, y tá thì chỉ có vài người. Cứu vãn mỗi mùa mưa phe cánh tới là bạn dạng làng em lại có nhiều người bị mắc những bệnh không giống nhau. Trạm y tế mùa này vừa đông đúc người bị bệnh vừa eo hẹp và chật vì cơ sở vật chất còn chưa đáp ứng.

Nhớ năm đó khi em học tập lớp hai, vào đúng vào khi vùng em đang xảy ra thường xuyên bệnh nóng vi rút. Trạm y tế sẽ sớm chật cứng fan và còn không ít người phải nằm chữa bệnh tại nhà. May mắn thay cả bảy bạn nhà em đều không bị bệnh dịch đó. Ấy vậy cơ mà vào một trong những buổi chiều, phụ huynh em đi rừng thì mẹ bị xẻ và gãy chân. Khi đó bố cõng người mẹ từ rừng về đi qua nhà cùng em liền chạy theo đến trạm y tế. Khi đó tất cả các bác sĩ, y tá mọi đang bận rộn với các bệnh nhân đang buộc phải điều trị bệnh dịch sốt vi rút, còn người mẹ em thì khuôn mặt trắng bệch, những giọt mồ hôi rơi tí tách. Khi ấy có một loại xe ô tô dừng tại trước cổng và có không ít người xuống xe, trong các số đó có khoảng chừng bảy tám tín đồ mặc áo chưng sĩ trắng. Lúc ấy em đa số tưởng họ chính là những thiên thần được thượng đế ban xuống tương hỗ dân làng.

Trước cảnh ngộ của trạm thì những bác sĩ bắt đầu đến mau lẹ giới thiệu sơ qua và hợp tác vào bài toán cứu chữa, cung cấp các bác bỏ sĩ. Mẹ của em thì lập cập được khám cùng bó bột. Lúc ấy một ý nghĩ nhen nhóm trong đầu của em đó là về sau khi em to lên cũng trở thành trở thành bác bỏ sĩ để cứu chữa trị cho phần đa người, nhất là người dân xóm em.

Em rất tinh tế quan gần kề từng bài toán làm của những bác sĩ, y tá và khi thấy được sự biết ơn trong mắt người bệnh cũng tương tự những bạn dân gầy yếu đang trở nên trẻ khỏe hơn em càng thêm quyết trọng tâm muốn triển khai ước mơ trở thành bác sĩ vào tương lai.


Hôm nay là tiết học tập làm cho văn, cô giáo lên lớp và bước đầu viết đề bài lên bảng. Đề bài xích là kể về ước mơ của em.

Em rất thích thú với đề bài này, chúng ta lần lượt đứng lên kể. Chúng ta thì ước được thiết kế bác sĩ, chúng ta thì làm ca sĩ, còn chúng ta nữa thì làm cho phi hành gia. Cho tới lượt em, em bảo em mong mỏi làm cô giáo. Cô em không thể tinh được hỏi vị sao. Em bảo em có muốn được như cô, được làm người bà mẹ hiền thứ hai của chúng ta học trò, mong dạy các bạn cách làm fan đúng mực, lễ phép, sau đó mới dạy chữ.

Xem thêm: Ngữ Văn Lớp 7 Bài Chuẩn Mực Sử Dụng Từ (Chi Tiết), Soạn Văn Bài: Chuẩn Mực Sử Dụng Từ

Cô giáo cười và động viên em vắt lên. Em tự hẹn với lòng rằng “khi khủng lên em nhất quyết làm một cô giáo giỏi bụng, luôn luôn yêu thương học tập trò của mình.