Viết Một Đoạn Văn Ngắn Có Sử Dụng Câu Ghép

     

Hướng dẫn Viết đoạn văn ngắn tất cả sử dụng từ ghép giỏi nhất, ngắn gọn, đầy đủ giúp các em học tập tốt.

Bạn đang xem: Viết một đoạn văn ngắn có sử dụng câu ghép

Đoạn văn 1

Biển trông mơ màng vào làn sương sớm vẫn chưa chảy hết. Từng cơn gió nhè nhẹ thổi vào đất liền có theo chiếc vị mặn đặc trưng của biển. Đứng trước biển ta cảm nhận được cái bởi cáinồng nồngkhó tả phả vào người. Trên ko trung, những bé hải âu trắng chao nghiêng đôi cánh, mải miết cất cánh về phía chân trời xa thẳm, nơi bình minh hồng tươi đang hắt những tia nắng hình dẻ quạt xuống mặt nước. Từng đợt sóng nhè nhẹ vỗ vào bờ, nước biểntrong xanh, bờ mèo trắng trải lâu năm tít phía xa. Tôi thửbước đi với đôi chân trần bên trên cát, cảm giác đuối dịu xuyên thấu vào da thịt. Một cảm giác lạ đang lan tỏa khắp cơ thể. Từng hạt cát mịn màng, non rượi lùi lại dưới đôi chân của tôi. Tôi tìm, nhặt nhạnh từng chiếc vỏ ốc lăn lóc trên cát. Mỗi chiếc vỏ là nơi chứa đựng nhữngkỉ niệmcủaquê hương.

*

Đoạn văn 2


Khi mặt trời vừa rút sau những đỉnh núi phía tây, hoàng hôn bắt đầu buông xuống. Nắng mùa hè chỉ còn lại ánh sángnhạt nhòa. Thành phố đượm một màu rubi óng. Bây giờ đã quá giờ rã tầm,dòng ngườivà xe cộ cộ vẫn ngược xuôi nhưng đã thưa dần.Đường phốbớtồn ào,nhộn nhịp.Con đường bỗng trở phải rộng lớn với thênh thang hơn. Hai bên vỉa hè, sản phẩm cây đam mê già cỗi, cành sum suê đang trầm tư ngắm chiều tà. Những cây xà cừ đangrung rinhnhững lá non xanh mượt. Các em nhỏríu rítrủ nhau đi chơi sau một ngày học tập ở trường. Những bà mẹ thì tấp nập chuẩn bị đi chợ nấu cơm chiều.

Xem thêm: Ngữ Văn 7 Bài Cảm Nghĩ Trong Đêm Thanh Tĩnh, Please Wait

Đoạn văn 3

Buổi sáng ngày hè ởquê hươngthật im lành cùng trong trẻo. Sau một đêm dài, ôngmặt trờithức giấc từ từ nhô lên sau lũy tre làng, chiếu những tia nắng báo hiệu một ngày mới bắt đầu.Vạn vật đang ngủ say dần dần thức dậytrong nắng sớm. Những giọt sương như hạt ngọc trailong lanhvẫn còn đọng lại bên trên những chiếc lá. Chú kê trống dường như cũng thức giấc cùng ông mặt trời, đứng bên trên đống rơm gáy vang bài bác ca thân quen thuộc đón chàongày mới. Màu xanh của cây được ánh nắng chiếu vào trở nêntươi tắn,rực rỡhơn, tràn đầy nhựa sống. Những chú chim cũng rời tổ cất cánh lượn khắp trời,vui vẻhót lên những khúc ca tuyệt nhất để ca ngợi quê hương lặng bình cùng hạnh phúc.

Đoạn văn 4

Mẹ tôi, một con người cực kì tuyệt vời. Mặc mặc dù đã không tính 40 nhưng thân hìnhmảnh mai,thon thảcàngtôn thêm vẻ đẹp thanh lịch trọng của người mẹ hiền từ.Bà có một mái tócbềnh bồng, mềm mại. Mẹluônche chởcho tôi trong mọi tình huống. Tôi rất biết ơn sự chu đáo, chăm lo đến tôi từng bữa ăn, giấc ngủ của mẹ. Mẹluôn khuyên nhủ tôi phải biết học hỏi, tìm kiếm tòi loại mới. Mẹ là một người rất vui tính và chan chứa tình cảm.

Xem thêm: Nêu Thể Chế Nhà Nước Phong Kiến Phương Đông Và Phương Tây? Nhà Nước Phong Kiến Là Gì

Đoạn văn 5

Bầu trời đầy sao, trong xanh không gợn chút mây. Ởxa xa, hàng núi nhấp nhô như một dải băng tiếp gần cạnh vớiđường chân trời. Gió từ cánh đồng thuộc thổi vào làngmát rượi. Hương lúa mùa quyện vào gió tỏa ra khắp cánh đồng một mùi hương thơmthoang thoảng. Cảnh vật như được rót vào,chan chứaánh trăng, lấp lánh vẻ đẹp củathiên nhiêndiệu kỳ. Về khuya, mặt trăng lên cao. Không gianbát ngátánh trăng vàng trong xanh như màu nước trà nhạt, soi rõ từng tàu lá dừa chải tóc mặt bờ ao. Tiếng côn trùng hoà tấu bản nhạc đồng quê rả rích.Dưới ánh trăng sáng tỏ, em cùng bạn bè nhảy múa thật vui. Đêm trăng từ bây giờ thật đẹp

Đoạn văn 6

Bầu trờibuổi sáng sủa sớm thật là vào lành. Ôngmặt trờiđứng dậy vươn vai sau một giấc ngủ nhiều năm để báo hiệu bắt đầu ngày mới. Những cô mây dậy sớm để lên núi dạo chơi. Những giọt sươnglong lanhnhư những viên ca sỹ pha lê quí hiếm, điểm xuyết bên trên thảm cỏ non xanhmơn mởn. Còn chị gió thìmải miếtrong chơi với nô đùa cùng hoa lá. Lũ chim đậu trên cành cũng đua nhau ca hát để đón kính chào một ngày mới.Tất cả đã tạo đề nghị một bức tranhthiên nhiênthật tươi đẹp

Đoạn văn 7

Gia đình tôi gồm bốn người, sống trong mộtcăn công ty nhỏ, hơn chật trội. Cuộc sống của công ty chúng tôi diễn ra hơi yên bình, mọi hoạt động dường như thời điểm nào cũnglặp đi lặp lạingày khác. Mỗi ngày, khi ông mặt trờilấp lóphía cây bàng giữa sảnh là cả gia đình thức dậy. Mẹ chuẩn bịbữa sángcho cả nhà. Bố thể dục, ráng quần áo rồi ăn sáng, đi làm. Tôi cùng em gái thì mèo lười, cũng chả thèm tập thể dục như bố, cứ ngủ thêm chút, rồi dậy đánh răng, rửa mặt, nuốm quần áo, ăn sáng với đi học. Một ngày nọ, bố tôi báo rằng gia đình tôi sắp được chuyển đếnmột căn nhà mới.Cả gia đình vui mừng khôn siết. Em gái tôi cứtíu ta tíu tít, hátvu vơ ưa thích thú, mẹ với bố khuân mặtrạng rỡbàn nhau xem phải chuẩn bị gi ở công ty mới. Còn tôi, tôi lại thấy vui vui nhưng hơi đượm buồn, tôi phải xa căn nhà này sao, căn nhà này đã tất cả với tôi bao kỉ niệmđẹp đẽ. Nhưng thôi kệ, tôi hiểu ra rằng cuộc sống mà, khi cái gi ko tốt nó sẽ ráng bằng một cái khác tốt đẹp hơn nhiều. Tôi thở lâu năm một hơi, lấy lại tinh thần và ra hát hò vui vẻ cùng em gái tôi.